Chương 1: Dạ khúc Ban mai (chap 1)
"Này, hoa đồng tiền(1) nhìn như ông mặt trời
ấy nhỉ."
Cô bé ấy đã nói thế, thấm thoát đã mười bảy năm rồi.
Đã mười bảy năm trôi qua kể từ ngày tôi nghe câu nói đó của Tiên. Năm bốn tuổi, hàng ngày chúng tôi vẫn hay nô đùa quanh nhà ngoại của tôi. Tiết trời đương xuân với vô vàn đóa hoa đồng tiền rực rỡ, đa sắc đua nhau khoe sắc bên hàng rào tre. Những cánh hoa dày dặn mang sắc cam, vàng, đỏ, hồng, trắng khẽ lay động trong điệu khiêu vũ uyển chuyển, nhẹ nhàng cùng gió, tạo nên một thảm màu ấm áp, sinh động phủ lên nền đất. Không khí xung quanh thật ấm áp và trời cao trông như một bức tranh thủy mặc khổng lồ nổi bật với tông xanh ngắt chủ đạo. Cách chỗ này không xa là bờ đê của một con đập nhỏ, phía trước là mặt hồ nước yên ả, phía sau là rừng cây xanh thẳm, còn ở giữa là con đường đất thỉnh thoảng mới có xe cộ đi lại. Hôm ấy chúng tôi không được nghe tiếng ồn ã thường thấy của những chiếc xe lửa ngoại trừ tiếng dòng nước chảy, và tiếng chim véo von đâu đó báo hiệu mùa xuân đã trở lại, ban phước lành cho vạn vật. Thật tuyệt vời khi lúc này, chúng tôi là những người duy nhất được thưởng lãm trọn vẹn cảnh sắc ấy.
Nếu ví khung cảnh bấy giờ như tranh vẽ thì dù vắng lặng thế nào tôi cũng thấy đó là một bức họa xuân thật sống động.
Thật thế, ít ra thì trong trí nhớ đã phai nhạt ít nhiều của tôi thì ở cái thời khắc ấy, cảnh vật cũng có thể coi như là một chuỗi hình ảnh đẹp được bỏ công thu thập và sắp xếp hợp lí lại. Những lúc cố gắng lượm lặt mấy cái hoài niệm đã tản mát tôi lại luôn có cảm giác như mình, đang ở khoảng cách khá gần, mà chăm chú quan sát. Tôi quan sát cậu bé vừa tròn bốn đi cùng với một cô bé bằng tuổi và cũng cao ngang cậu. Tôi nhìn hai thân hình bé nhỏ ấy chạy ra xa, những luồng nắng phủ khắp mặt đất ôm lấy chúng đầy thân thiện. Cứ thế tôi lặng lẽ ngắm chúng từ phía sau. Hầu như lúc nào cô bé cũng là người nắm tay cậu bé chạy lên trước, khiến cậu bé đuổi theo sau có chút gì đó thoáng buồn, và nó cũng làm người đã lớn như tôi đôi lúc phải trầm mặc suy tư.
Khó có thể quên được cái cách Tiên đã mô tả bó hoa đồng tiền trông như những mặt trời ấy, mặc dù tôi chưa bao giờ nhìn nhận chúng như vậy. Khi ấy với tôi hoa chỉ là hoa, và mặt trời thì vẫn chỉ là mặt trời.
"Này, trông cứ như ông mặt trời tỏa nắng ấy!"
"Thế à? Ừm mà trông cũng giông giống."
"Thôi bỏ đi!". Sau câu nói có phần hơi dỗi hờn ấy, cô bé Tiên bước lên trước hai bước rồi bất giác quay lại nhìn tôi. Với mái tóc đen dài phản chiếu những tia nắng ban mai đầy óng ánh, cô bỗng nói một điều kì lạ:
"Này, mình nghe nói có hơn 2.000 giống hoa đồng tiền lận đấy."
"Hơn 2.000 hả?"
"Mỗi giống đều chứa thông điệp riêng. Nhưng dù giống gì, màu gì, đều không chứa thông điệp tiêu cực. Là loài hoa khá hiếm. Nhiều màu sắc nên nhìn vào thấy tâm trạng vui hơn. Rất thích hợp để tặng cho người nào đó. Này cậu có biết màu sắc trong ngôn ngữ loài hoa nghĩa là gì không?"
" 'Chúng' là cái gì?" – Tôi ngơ ngác hỏi lại.
"Cậu đoán xem."– Tiên tinh nghịch đáp.
"Tớ không biết."
"Coi nào, suy nghĩ tí xem,"
Tôi là tôi vẫn chẳng biết Tiên đang nói về cái gì, nên tôi quyết định thật thà nói với cô ấy một lần nữa là tôi không biết.
"Màu hồng trong ngôn ngữ loài hoa nghĩa là 'lòng biết ơn'. Còn màu cam... cậu biết không, nó tượng trưng cho 'sự kiên cường và bền bỉ'."
"Thế còn màu vàng?" – Tôi bị cuốn vào câu chuyện, tò mò hỏi tiếp.
"Màu vàng là 'vẻ đẹp hoàn mỹ'. Còn màu trắng lại là 'sự tinh khiết'."
Tôi nhìn Tiên, cảm thán một cách chân thành: "Ồ, Tiên biết nhiều thật đấy!"
"Hihi" - Tiên mỉm cười "khi sống trong bệnh viện đủ lâu, cậu sẽ thấu hiểu ý nghĩa của đóa hoa được đem đến thăm bệnh. Cậu nhìn lên trời kìa, có phải bầu trời lúc nào cũng xanh không? Không đâu. Đôi khi những đám mây đen kéo đến, che khuất hết ánh sáng, khiến bầu trời trở nên xám xịt. Nhưng hoa đồng tiền thì khác, chúng đều mang ý nghĩa 'hy vọng' — giống như việc mặt trời luôn ở đó, và nhất định sẽ tìm cách xuyên qua mọi tầng mây để tỏa sáng trở lại.
"Ồ!" Tôi quay sang, hết nhìn bó hoa đồng tiền rực rỡ trong tay rồi lại ngước lên những đám mây trắng trên nền trời quê. Giọng nói dịu dàng và đầy hào hứng của Tiên tự dưng làm tôi tin rằng những hạt mưa sẽ rơi xuống không phải là sự kết thúc, mà là một quy luật quan trọng của vũ trụ để mang lại sự sống và hy vọng mới.
"Bó hoa đồng tiền tùy vào số lượng(2) mà cũng mang ý nghĩa khác nhau đó."
"'Số lượng' ý cậu là sao?"
"Hai bông hoa đồng tiền thì là sự ''quan tâm sâu sắc. Năm bông là 'sự quan tâm sâu sắc, lòng ngưỡng mộ'. "
Tiên nhìn tôi một giây, đôi mắt cô bé lấp lánh niềm vui, như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ tối quan trọng.
Tiên không nói gì thêm, mà chỉ khẽ cúi người xuống bồn hoa. Chiếc váy nhỏ màu hồng ngọc bỗng rung rinh theo cử động của cô. Cánh tay nhỏ nhắn của cô bé vươn tới, nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương cả ánh nắng đang đậu trên đóa hoa. Cô chọn sáu bông đồng tiền màu khác nhau, bông hoa mà lúc nãy cô so sánh với mặt trời. Bàn tay khẽ nắm lấy cuống, Tiên không dùng lực giật mạnh mà nhanh và dứt khoát xoay nhẹ. Bông hoa lìa cành, nhưng chẳng hề bị dập nát, vẫn giữ trọn vẹn vẻ tươi tắn, như thể cô bé đã lấy được một mặt trời nhỏ từ mặt đất.
Cô quay lại, nụ cười rạng rỡ như chính bông hoa trên tay, rồi cô nâng niu sáu đóa hoa ấy, đặt vào lòng bàn tay tôi và nói:
"Này cậu, mỗi ngày, mình phải tự giữ lấy một chút hy vọng, một chút kiên cường, và một chút mặt trời này nhé."
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như mình đang giữ cả một vũ trụ nhỏ bé trong lòng bàn tay. Tiên nhìn tôi một giây, đôi mắt cô bé lấp lánh niềm vui, như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ tối quan trọng.
Rồi bất chợt, Tiên bật cười khúc khích, chiếc váy hồng ngọc tung bay theo gió. Cô bé không nói thêm lời nào, mà đột ngột quay lưng, chạy vút đi như một cánh chim vừa được thả khỏi lồng, băng qua thảm cỏ xanh mướt về phía con đường đất gần con đập.
Nhìn những bông hoa rực rỡ nằm gọn trong lòng bàn tay, tôi chợt thấy mình cần phải làm một điều gì đó. Tôi vụng về chọn ra ba bông đẹp nhất trong số sáu bông Tiên vừa tặng — một bông sắc cam của sự kiên cường, một bông vàng của vẻ hoàn mỹ và một bông hồng của lòng biết ơn. Tôi chìa tay ra, giữ lấy vạt váy xanh ngọc của cô bé để Tiên dừng lại.
"Tiên này... cái này cho cậu."
Tiên chớp mắt nhìn ba bông hoa tôi đang chìa ra, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn: "Hở, tớ vừa tặng cậu mà?"
"Tớ biết," tôi gãi đầu, hơi ngượng nghịu. "Nhưng Tiên bảo số lượng hoa cũng có ý nghĩa mà? Tớ không biết nhiều như cậu, nhưng tớ muốn giữ lại ba bông cho tớ, còn ba bông này gửi lại cho Tiên. Vì... vì tớ cũng muốn Tiên phải giữ lấy mặt trời của riêng mình nữa."
Tiên lặng đi một nhịp, rồi đôi mắt cô bé cong lại thành hình bán nguyệt. Cô nhẹ nhàng đón lấy ba bông hoa từ tay tôi, áp chúng vào má mình như thể đang lắng nghe một lời thì thầm từ những cánh hoa.
"Cảm ơn cậu nhé. Vậy là mỗi đứa mình đều có một nửa mặt trời rồi!"
Rồi bất chợt, Tiên bật cười khúc khích, chiếc váy hồng ngọc tung bay theo gió. Cô bé không nói thêm lời nào, mà đột ngột quay lưng, chạy vút đi như một cánh chim vừa được thả khỏi lồng, băng qua thảm cỏ xanh mướt về phía con đường đất gần con đập.
"Này Tiên, đợi tớ!". Tôi vội vàng nắm chặt ba bông hoa còn lại, vừa la vừa chạy theo bóng dáng nhỏ bé đang dần khuất trong ánh ban mai rực rỡ."
Suốt quãng thời gian đó, Tiên và tôi thường trao đổi với nhau bất cứ điều gì học được từ câu chuyện cổ tích hay. Nhiều điều nhỏ nhặt mà chúng tôi tin là quan trọng — chẳng hạn như mất bao nhiêu giây để một tia nắng chạm đến chúng ta, vì sao mặt trời lại có thể cháy mãi không tắt, hay làm cách nào để một hạt mưa có thể mang theo cả cầu vồng. Cứ có dịp cùng nhau lại nhà ngoại là chúng tôi lại nô đùa và trao nhau những lời hứa trẻ con: "Khi lớn lên, chúng mình sẽ cưới nhau nhé," Tiên từng bảo thế khi chúng tôi cùng nhau chơi trò gia đình.
Ngẫm lại, hai chúng tôi chẳng khác nào một cặp sóc nâu ráo riết tìm kiếm thức ăn chuẩn bị cho kỳ ngủ đông, đôi lúc lại thấy giống thủy thủ đang dong buồm khắp đại dương tìm kho báu vĩ đại, mở mang tầm mắt về những quy luật của bầu trời và thu gom những tia nắng rực rỡ nhất rải rác khắp hành tinh. Chúng tôi gom góp những tri thức ấy như cách tích trữ hành trang cho hành trình dài rộng sau này, để dù thế giới có to lớn hay xa vời đến đâu, cả hai vẫn có thể cùng nhau đi hết những tháng năm như lời đã hứa.
Chính vì lý do trẻ con đó, Tiên và tôi đều biết rất nhiều! Chúng tôi biết cách nhìn những vì sao để không bị lạc đường, biết mặt trời lặn ở đâu và sẽ mọc lại lúc nào để không phải sợ hãi bóng đêm. Chúng tôi còn biết cả ý nghĩa của những loài hoa và cách mà thiên nhiên vận hành để mang lại sự sống. Hồi đó, những điều vĩ đại và xa xôi ấy đều khiến hai đứa bọn tôi phấn khích khủng khiếp, như thể chúng chính là sợi dây vô hình buộc chặt hai đứa lại với nhau.
Nhưng rồi tôi cũng lãng quên gần hết. Giờ nhớ lại, những điều ấy không còn là những "bí mật vũ trụ" nữa, mà chỉ đơn thuần là những sự-thật-khoa-học, là những mảnh vụn ký ức về một thời chúng tôi đã từng tin rằng mình có thể nắm giữ được cả mặt trời.
+ 1 bông: "Em là duy nhất" hoặc "Anh chỉ yêu mình em". Đây là cách bày tỏ tình cảm đơn giản nhưng rất tập trung.
+ 2 bông: "Sự gắn kết hài hòa" Tượng trưng cho một cặp đôi, sự song hành. Tặng 2 bông như một lời khẳng định về tình cảm gắn bó giữa hai người, "có anh và có em".
+ 3 bông: "Tôi yêu người" Tương ứng với 3 chữ "Anh yêu em". Đây là số lượng phổ biến nhất khi muốn gửi đi một thông điệp tình cảm rõ ràng nhưng vì số lượng khiến nhiều người hiểu lầm nên ít người tặng 3 bông.
+ 4 bông: "Tình yêu không thay lòng" Số 4 ở đây tượng trưng cho sự vững chãi, bốn mùa xuân hạ thu đông đều bên nhau.
+ 5 bông: "Sự ngưỡng mộ và tin tưởng" Một con số cân bằng, thể hiện sự quan tâm sâu sắc. Tặng 5 bông đồng tiền là cách tuyệt vời để khích lệ tinh thần người nhận, chúc họ luôn lạc quan và yêu đời.
+ 6 bông: "Người làm tôi say đắm" Nó thể hiện sự say mê và một lời hứa ngầm về sự gắn bó. Khi bạn gửi 6 bông từ tỉnh này sang tỉnh khác, nó giống như một lời khẳng định: "Dù khoảng cách xa, nhưng trái tim tôi đã đặt ở chỗ người rồi."